Skip to content

Shoujo Kageki Revue Starlight 01 – Ước mơ vươn tới một ngôi sao

Chỉ một tập thôi thì còn quá sớm để biết anime Shoujo Kageki Revue Starlight sẽ tiến triển ra sao và có chuẩn bị sẵn những bất ngờ gì, nhưng nếu muốn thâu tóm ấn tượng ban đầu về bộ phim trong một vài từ thì mình nghĩ đó sẽ là “idol Utena”. Tới đây chắc khán giả của các anime idol sẽ tự hỏi “Utena là cái gì?”, còn khán giả của anime Utena chắc sẽ thắc mắc “Tại sao lại có idol ở đây?” Có lẽ cần thêm một chút giải thích cho mấy ý này, nhưng trước khi vào bài thì mình muốn khẳng định rằng Revue Starlight là tác phẩm mình mong đợi nhất và cũng là tác phẩm đã chiếu khiến mình phấn khích nhất trong season này.

Read more…

Advertisements

[Review] Asagao to Kase-san //OVA//

Tuy rằng còn nhiều kế hoạch viết bài tồn đọng đã lâu, nhưng vì yuri muôn năm nên hôm nay mình sẽ tạm dẹp các bài viết chuyên nghiệp và bổ ích trong trí tưởng tượng qua một bên để bàn về một tác phẩm OVA mới ra đây thôi là Asagao to Kase-san.

kase - way home

ASAGAO TO KASE-SAN
Thời lượng: 58 phút
Phát hành: 9 tháng 6, 2018
Thể loại: Tình cảm, học đường, shoujo-ai
Studio: ZEXCS (Sukitte Ii na yo, Fune wo Amu)
Đạo diễn: Satou Takuya (Sukitte Ii na yo, Wixoss, Steins Gate)
Thiết kế nhân vật & tổng đạo diễn hoạt hình: Sakai Kyuta (Sakura Trick, Wixoss)
Chỉ đạo nghệ thuật: Hashimoto Kazuyuki (Fullmetal Alchemist, Garo the Animation)
Nguyên tác manga: Takashima Hiromi

Read more…

T2110618 – Nhật ký vẽ (1)

Tình hình là vầy: hôm nay mình vẽ xong tấm hình và muốn lưu lại trên mạng. Quá lạc hậu để xài Instagram và quá lười để quản lý tài khoản ở một trang nào khác, nên thôi thì mình đem hình về “đại bản doanh”, là chỗ này. Có lẽ mình đã dành trọn cái blog cho việc bình luận anime trong mấy năm qua, nhưng thật ra đó không phải là ý định của mình khi mở blog. Vốn mình muốn một nơi yên tĩnh cho mình tự do khám phá những trò gì mà mình thấy là vui, hoặc cái gì đại loại – lâu quá nên mình không còn nhớ nổi mục đích ban đầu nữa. Bây giờ hình như blog cũng có được vài độc giả, vậy là mình dành ra mấy dòng này để giải thích rằng mình không hoàn toàn nghiêm túc với việc viết bài về anime như ấn tượng mà mình cố vun đắp gần đây.

Read more…

Hisone to Masotan 05-08 – Người yêu trắng & tình yêu màu đỏ

Không liên quan lắm: Cờ Nhật có hai màu, gồm hình tròn màu đỏ tượng trưng cho mặt trời trên nền cờ màu trắng.

Hơi hơi liên quan: Mỗi lần đến giữa tập, Hisomaso sẽ hiện tựa đề bằng chữ đỏ trên nền màn hình trắng.

Hơi liên quan: Trang phục truyền thống của miko là áo trắng và hakama đỏ. Màu trắng tượng trưng cho sự tinh khiết, thiêng liêng, còn đỏ là màu mang nghĩa trừ tà, bảo vệ khỏi tai họa. Trắng và đỏ cũng là hai màu tiêu biểu cho Thần đạo Nhật Bản.

Có liên quan: Lão Iiboshi trong Hisomaso mấy tập vừa qua đang nói lảm nhảm gì đó rằng các D-Pilot sẽ đóng vai “người yêu trắng”, phải hy sinh tình yêu ngoài đời để toàn tâm toàn ý dâng hiến cho mấy con rồng, và hướng đến mục tiêu thực hiện một nghi thức cực kỳ quan trọng thuộc về Thần đạo.

Read more…

Tự kỳ thị & thế giới của những thông điệp đối lập

Bài này vốn được viết vào sổ tay rồi cất đi một xó, nhưng coi tập 6 Hisomaso xong khiến mình có động lực moi ra gõ lên máy và bổ sung, hoàn thiện lại.

Tác phẩm đề cập: Yurikuma Arashi, Shoujo Kakumei Utena, Hisone to Masotan, ft. Quảng trường ngôi sao

YKA 08 - photo

Read more…

Hisone to Masotan 01-04 – Phi công nữ & máy bay con rồng

Có lẽ mình sẽ mở đầu post này bằng cách nói về những thứ vớ vẩn. Hoặc hơn nữa, có lẽ mình sẽ lấp đầy toàn bài tiếp theo bằng cách nói vớ vẩn cho đến cuối. Tập 5 sắp chiếu và mình vẫn chưa chuẩn bị tinh thần và thời gian để nắm rõ nội dung và nội tình làm phim. Mình chỉ thích cái ý tưởng  làm một post Hisomaso quăng lên blog, kèm theo vài ba tấm chụp màn hình ngẫu hứng. Vì mình lỡ hứa trong bài First Impressions. Hoặc vì mình đã dự định như vậy từ trước khi vào mùa, từ tận lúc xem preview những anime sắp chiếu…

Read more…

T5030518 – Chuunibyou

Người con gái tạm gác lại cuộc đời để marathon 2 season Chuunibyou.

Chuu Ren 08 - mori summer
Read more…

Spring 2018 First Impressions

Tuy rất nể phục các fan cuồng xem 500 hay 1000 phim gì đó, nhưng mình luôn tự lượng sức xem anime vừa phải thôi. Kỷ lục của mình là một mùa xem 4 cái currently airing TV series, và tương lai không có vẻ gì mình sẽ phá được kỷ lục đó. Dù một dấu hiệu bị lậm thế giới anime hơn là mình đã tò mò coi thử (vài) tập đầu của một số bộ đang chiếu và viết ra cái bài này…

tada 01 - camera Read more…

Pom Poko, Yurikuma & Những kẻ thù không thể tận diệt

Nhờ sự run rủi của mạng lưới nơron thần kinh mà cái phim Pom Poko xem hồi tháng vừa rồi gợi cho mình nhớ đến một series có vẻ khá lạc đề là Yurikuma. Và mình muốn tiện thể viết ra mối liên hệ bất bình thường giữa hai tác phẩm khác nhau chan chát này. Nếu phải vẽ một cái sơ đồ Venn ra thì chắc chúng ta sẽ thấy chẳng có bao nhiêu người lại hứng thú với tổ hợp Pom Poko + Yurikuma Arashi + spoilers ending nên nếu nằm ngoài vùng phủ sóng thì hẹn gặp các bạn vào bữa sau, khi mình viết về mấy thứ phổ biến hơn. Còn bây giờ thì mình muốn giữ thói quen viết, với một bài nghĩ gì viết đó, thay vì phải lọ mọ đi đọc thông tin hậu trường của tác giả, đạo diễn…

YKA 12 - speech

Read more…

Dòng chảy sự kiện của Inuyasha trên trang giấy

Có thể mọi người đã biết, Inuyasha hiện đang được xuất bản ở Việt Nam dưới dạng khổ lớn, mỗi cuốn 350 trang. Cứ ngỡ bộ truyện đã ngủ yên trong quá khứ của mình từ hơn 10 năm trước, thì giờ đây nhân dịp manga tái bản (và vì bản thân cũng nhiều chuyện) nên mình đã sưu tầm để đọc lại.

Ở bài viết kỳ này, tuy nhiên, mình không bàn về nội dung Inuyasha, mà thay vào đó, muốn giải mã dòng chảy mạch lạc của câu chuyện thông qua kỹ thuật vẽ tranh, bố cục khung hình của tác giả Takahashi Rumiko. Lần đọc lại Inuyasha gợi cho mình nhớ chất hài hước, kịch tính, tình cảm… mà mình từng một thời yêu quý ở tác phẩm này. Và cũng như rất nhiều năm về trước, mình cứ đọc vèo vèo từ trang này qua trang khác. Kể cả bây giờ cầm trên tay tập truyện dày cồm cộp, mà vẫn cảm giác như chỉ lật lật một chút là xong. Như ngồi trên con thuyền bị cuốn theo dòng sông nước xiết; không thì cũng như đi tàu lượn ở công viên – nhiều lúc độc giả không kể lại được tường tận cảnh vật ven đường, nhưng lại nhận thấy rất rõ sự rộn ràng, phấn khích từ một chuyến đi thần tốc.

Đến một lúc thì mình tự hỏi: tác giả đã làm điều đó như thế nào? Làm sao để giữ được cái đà tiến tới cho câu chuyện và khiến độc giả không rời mắt cho đến khi đã lật đến trang bìa cuối sách? Mình đành cưỡng lại dòng chảy của manga một chút, để đọc chậm lại và soi kỹ hơn nhịp điệu của hình ảnh. Manga không phải sở trường của mình, nên có lẽ mình sẽ không cung cấp được một cái nhìn khái quát về kỹ thuật. Nhưng dù sao với hiểu biết hạn hẹp thì mình thấy các phát hiện dưới đây cũng khá mới mẻ, nên biết đâu cũng có thể mới mẻ với một vài bạn đọc khác. Read more…