Skip to content

Yakusoku no Neverland 01 – Trẻ em thả vườn

12.01.2019

Sau khi cân nhắc khả năng thì mình nghĩ mình vẫn có thể viết review hàng tuần, có điều nên viết ngắn và lẹ chút, trừ những trường hợp đặc biệt như Revue Starlight năm ngoái. Cố gồng quá thì có khi chẳng còn gì vui. Nên nói nhảm nhiều hơn. Kiểu vậy.

Yakusoku no Neverland là bộ phim chuyển thể từ manga cùng tên, kể về cuộc sống hạnh phúc bất thường của các em nhỏ chắc là thơ ngây, trong tình yêu thương chan chứa kỳ lạ của một mama trông giữ trại mồ côi. Có thể thấy rằng khi chăm chút tạo dựng tác phẩm, niềm vui của tác giả và nhà làm phim là đem tới những bất ngờ ly kỳ cho các bạn. Hãy đảm bảo mọi người đã xem phim trước khi tiếp tục đọc bài viết.


Tác phẩm gốc Yakusoku no Neverland cũng là manga danh giá hiện nay của Shounen Jump, nên khi chuyển thể thành phim, hẳn không phải khán giả nào cũng cảm thấy bất ngờ như nhau với nội dung. Mình thì là kiểu đã đọc manga trước mùa chừng 40 chương, không thuộc hàng fan rành rẽ mọi đường đi nước bước, nhưng cũng không phải khán giả chân ướt chân ráo bước vào phim để bị hù cho hết hồn. Đúng ra thì tuần trước mình chỉ định đọc thử 1 chương manga cho mở mang tầm mắt, rồi sau đó thỏa mãn với phiên bản truyện tranh đến độ tự nhủ sẽ trung thành đọc cho hết manga. Tuần này dù không mấy quan tâm, mình lại định xem thử 1 tập anime đầu mùa cho mở mang tầm mắt, rồi sau đó hài lòng với phiên bản hoạt hình đến độ dặn lòng phải xem cho hết anime. Với một cốt truyện mạnh, việc chuyển thể thường cho người ta được lựa chọn giữa manga và anime, thì ở đây mình đánh giá cao cả hai phiên bản. Ờ, 1 tập anime thì chưa đảm bảo chất lượng cho toàn phim, nhưng tình hình chung vẫn có vẻ khả quan. Lẽ nào tập 1 hay vầy mà mấy tập sau xuống cấp?! Thế giới anime đã bao giờ làm chúng ta thất vọng hay chưa??!!

Và cũng vì biết trước nội dung, nên hầu hết hứng thú của mình khi xem phim là ở việc thưởng thức sự khéo léo của các yếu tố phim ảnh. Liệu anime có giữ được thiết kế của Demizu Posuka? Tuyệt vời, khắp nơi đầy những em trẻ mặt tự mãn với trán dô và khóe miệng thiếu chút nữa là kéo lên đụng mắt. Vậy những biểu cảm xuất thần thì sao? Đừng lo lắng, từ cái mặt Norman được chụp cận cảnh với hai mắt mở trừng trừng kinh hãi, cho tới cái mặt rúm ró lại của Emma khi tiếng khóc trộn lẫn với tiếng gào, các hoạt họa viên luôn bắt được những sắc thái cảm xúc cao độ. Cảm xúc tinh vi hơn cũng có đủ: chỉ trong chưa tới một giây thoáng qua ta có thể nhận ra Norman cố nén cảm giác buồn nôn khi trốn dưới gầm xe, hoặc nén nước mắt khi xác nhận một đứa em mình đã chết. Bài nhạc lồng ghép êm dịu cuối phim khi Norman & Emma an ủi nhau trong phòng bị cắt ngang đột ngột bởi khuôn mặt đầy sát khí của mama, báo hiệu chút khao khát bình yên của hai đứa trẻ cũng bị gạt bỏ. Cảm ơn Neverland đã đem đến cho khán giả sự hào hứng để đi soi thật nhiều nét mặt bệnh hoạn của nhân vật rải rác trong phim.

Chỉ mới biết về đạo diễn Kanbe Mamoru qua vài tập phim lẻ tẻ đây đó, nhưng ấn tượng chung của mình là Kanbe rất hợp với không khí phim kinh dị, nên là lựa chọn đáng an tâm cho Neverland. Từ giữa tập là phim đã chuẩn bị tinh thần cho khán giả bằng cảnh Emma chậm rãi tiến đến hàng rào trong rừng. Bối cảnh rất an toàn, nhưng mái đầu nhân vật được phóng sát rạt trên màn hình đến không thấy được gì xung quanh, trong khi âm thanh tiếng bước chân mỗi lúc một gần và rõ hơn, tạo sự hồi hộp và cảnh giác. Đến phần 2 đứa khám phá cánh cổng thì độ rờn rợn càng được đẩy tối đa. Mình rất thích những bước chân ngơ ngác đầu tiên tiến tới chiếc xe tải, hoạt họa nhân vật có vẻ bình thường, nhưng hậu cảnh dường như được khơi mở có vẻ gì lựng khựng khác thường?

Tiếng nước nhỏ giọt là một điểm cộng. Phim rất thường có những tiếng đều đều tạo nhịp cho bầu không khí: đồng hồ tích tắc chầm chậm buổi sáng khi mọi người say ngủ; tiếng tích tắc nhanh hơn khi mấy đứa làm bài kiểm tra hoặc chơi trốn tìm; tích tắc chậm lại khi Emma dọn phòng ăn và tìm thấy con thỏ bông. Và tiếng nước là những nhịp chậm nhất, lúc phim đã tiến vào một trường đoạn rùng rợn. Một số đặc điểm hình thức khác mà mình để ý được trong tập thì có lẽ cần thêm vài tập nữa để gộp lại đánh giá.

Ụa mà hình như bài nãy giờ hơi dài hơn dự định, nhưng lỡ rồi để khen nốt phần kịch bản chuyển thể. Giọng độc thoại trong manga được thay bằng đối thoại, để thể hiện những thông tin như số trẻ (38), số tuổi (11), số hiệu trên cổ và tình cảm giữa mọi người… một cách gián tiếp hơn. Conny có thêm chút đất diễn. Chiến thuật của Norman bày ra rõ ràng hơn. Có điều sự bi quan của Ray mình nghĩ là thể hiện hơi quá tay. Ngoài ra: OP & ED chất lượng.

Và đó là một số quan tâm của mình đối với bản chuyển thể. Dù nói cho đã đời rồi vẫn chưa nhắc đến nội dung :v

Advertisements
One Comment
  1. E đang để ý bộ này thì chị đăng review. Hay quá 😆

Comment gì đi bạn, mình sẽ lắng nghe :D

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: