Skip to content

Houseki no Kuni: phong cách manga và anime

30.10.2017

Houseki no Kuni là một trường hợp mà cả manga lẫn anime đều có thể gọi là hàng độc trong lĩnh vực của nó. Manga HnK không giống những manga khác. Anime HnK không giống những anime khác (mình nghĩ nó chõi hẳn so với các tác phẩm cùng mùa thu 2017). Và manga với anime HnK cũng có nhiều điểm khác xa nhau. Bên thì tác phẩm nghệ thuật đen-trắng độc đáo, bên thì phim CG (gần như) toàn bộ.

Vậy nên Houseki no Kuni cũng là một trường hợp chuyển thể lạ lùng. Mà trong cơn phấn khích, mình có thể viết hẳn một bài để phân tích xem phong cách manga thách thức ở những chỗ nào, còn bản anime đã linh hoạt chuyển thể ra sao. Lợi thế của lần xem phim này là mình đã đọc qua manga, nên có căn cứ để so sánh (trên tinh thần fan cuồng của bộ truyện). Mình mặc nhiên cho rằng rất ít người ở đây đã đọc manga, nhưng để tiện dẫn chứng mình vẫn cứ dùng hình ảnh trong bản truyện tranh, với hy vọng rằng khi không có bối cảnh cụ thể thì mọi người sẽ không đoán được tình tiết, nên coi như không phải spoilers.

(Hãy xem đây như một bài giới thiệu manga và anime, đội lốt “phân tích phong cách nghệ thuật”.)

Mình bắt đầu đọc truyện sau khi đã xem và thích tập 1 của anime HnK, nhưng mình vẫn có ấn tượng rất mạnh thế này về tác phẩm: không anime nào truyền tải hình thức của manga được. Đây là vấn đề nghệ thuật kể chuyện bằng trang giấy – HnK đào sâu khai thác kỹ thuật của manga, và việc chuyển thể sẽ đồng nghĩa thất thoát gần như toàn bộ các kỹ thuật ấy. Có thể nghĩ đến những nỗ lực dịch Truyện Kiều sang tiếng Anh để hình dung mức độ thất thoát khi người ta muốn “dịch” Houseki no Kuni sang một phương thức kể chuyện khác. Trong lịch sử chuyển thể anime-manga, chắc chắn có rất nhiều ví dụ về việc “bất khả chuyển thể”, nhưng do không rành về manga nên hôm nay mình chỉ tập trung vào tác phẩm mình hiện quan tâm nhất, Houseki no Kuni.

1. Mảng và nét

Một trang truyện của manga có thể trông như thế này:

hnk 28 - title

Màu đen về tổng thể cho biết đây là ban đêm. Từng bó những nét cong trắng như bện vào nhau thể hiện một cánh đồng cỏ, và hẳn đang có gió rất mạnh khiến không gian như nghiêng ngả. Nhân vật đứng cách xa nhau, thể hiện bằng những mảng rất nhỏ chen chúc giữa lớp cỏ dày đặc. Nếu liên tưởng đến tranh Van Gogh thì e hơi quá, nhưng ý mình muốn nói là trang truyện này mang đậm tính “biểu hiện”. Cỏ không được vẽ cho ra cỏ của thực tế, mà hóa thành những đường sọc màu trắng dữ dội để khơi lên cảm xúc của người nhìn.

Đấy là một cảnh cao và rộng. Một ví dụ khác ở góc độ gần hơn:

Hnk 17 - go home

Hơn một nửa khung hình là màu trắng, nhân vật được đặt lệch về bên phải, nhìn nghiêng hướng về độc giả, và khuôn mặt được phủ bóng đen đặc (chứ không phải xám), riêng đôi mắt lại sáng lên để ta nhìn vào nội tâm. Ở đây lại có phong cách tối giản: trong khung trắng có bóng người màu đen, trong bóng người đen có đôi mắt trắng, là chi tiết để kể chuyện. Ta không còn chi tiết gì khác để lơ đễnh.

Manga Houseki no Kuni không vẽ theo phong cách quen thuộc, mà độc đáo về mặt hình thức. Houseki no Kuni sẽ không thể sánh bằng Otoyomegatari, Vagabond… về độ chi tiết tinh xảo và hiện thực, nhưng nó vẫn thuộc hàng khó chuyển thể bởi tính trừu tượng rất kiểu cách. Tình hình là vậy, tuy rằng một số khán giả có thể tranh cãi rằng thế giới anime vẫn còn những đội ngũ như ở SHAFT cũng rất hăng say thể nghiệm, nên hẳn sẽ xử lý được phong cách nghệ thuật biểu hiện hay tối giản kể trên.

Vậy thì mình tìm thêm một ý khác để nói nữa, đó là sự tương phản giữa đen và trắng xuyên suốt manga:

hnk v2 - school

Ở ví dụ trên, bóng tối khiến nửa bên phải hình giống như một tấm phim âm bản hơn là những gì ta quen thấy, khi mà những đường góc cạnh trên cột vốn lẽ đen đậm thì lại hóa thành màu trắng. Rất nhiều ví dụ trong manga HnK tựa như những tác phẩm nghệ thuật hội họa đen trắng. Đen, trắng, các sắc xám, được sắp xếp sao cho tương phản, và phủ thành từng mảng chứ không chỉ là các nét mảnh mà thôi; thậm chí đôi khi chỉ có mỗi hai màu đen và trắng, không có sắc thái nào ở giữa. Mình không nghĩ một anime hiện đại nào lại muốn bắt chước kiểu tranh đen trắng này của manga suốt thời lượng chiếu. Đây là nét đẹp chỉ bắt gặp được trên trang giấy.

Sau khi xem xét manga, chúng ta có thể liếc sang anime một tí. Điểm mình đánh giá cao ở anime là nó không cố bắt chước manga, mà thấm cái tinh thần thể nghiệm, rồi đi tìm những biện pháp kỹ thuật khác để bù đắp. Những mảng đen nặng nề của manga sẽ mất đi khi chuyển thể, nhưng bù lại, anime là một bữa tiệc màu sắc.

Khán giả lần đầu tiếp xúc anime sẽ không thấy dấu vết tương phản đen trắng của manga còn sót lại, nhưng hẳn sẽ ấn tượng bởi những màu rất lung linh và gợi cảm trên màn hình. Đặc biệt là tóc. Hễ cảnh nào có nhân vật thì y như rằng mình nhìn mê mẩn mấy mái đầu. Bằng CGI, anime có thể lột tả chất liệu trong veo và lấp lánh ngay trên tóc, vừa đúng điệu tinh thể, vừa dễ phân biệt hơn manga rất nhiều.

Trong khi cảnh sắc ngày thường rất tươi sáng thì bản anime cũng có thể dùng màu sắc phản ánh tâm trạng. Như màu đỏ hòa lẫn với màu đen rộng lớn hơn của đêm tối khi giới thiệu về nhân vật Cinnabar u uẩn. Hay một cách dùng màu đỏ khác (không pha đen), mang nghĩa nguy hiểm, khi Dia trở thành con mồi của kẻ địch. Tính nguy hiểm được nhấn mạnh thêm lần nữa vì toàn bộ thân hình Dia cũng chuyển thành màu tím, cảnh vật xung quanh bị tước đi hết, chỉ còn phông nền trơ trọi có vài chớp sáng trắng. Khung hình này là ví dụ chịu ảnh hưởng mạnh nhất của manga khi dùng phương pháp gần tối giản, tô màu theo từng mảng lớn; khuôn mặt Dia sậm lại rất giống lối… “da đen” của manga. Mà hình ảnh đẹp đẽ này lại là của riêng anime, chứ manga không hề có. Nói cách khác, anime vừa sáng tạo, vừa giữ được cái hồn của manga mà không phải sao chép từng khung một từ truyện ra.

Để nhận xét hiệu quả chuyển thể trong anime, ta còn có thể tham khảo một đoạn phim ONA ngắn do studio Hibari thực hiện vào năm 2013 nhằm quảng cáo cho sự kiện manga được xuất bản. Đoạn PV này chưa tới 2 phút, tái hiện lại những cảnh chính trong tập 1 manga, và dùng lối vẽ 2D truyền thống. Tuy không phải một tác phẩm chính thức, nhưng ONA cho phép chúng ta hình dung những gì có thể xảy ra nếu series Houseki no Kuni chọn đi theo con đường vẽ tay.

Lấy ví dụ một trang rất ấn tượng của manga:

hnk 02 - chapter 2

Đã được diễn giải lại thành 2 phiên bản, bên trái là ONA năm 2013, bên phải là series mùa này 2017:

Ở manga, những đường carô quá nửa trang và nền đất đen thui bên dưới làm nên hiệu ứng rất mạnh như thể độc giả đang nhìn từ bóng tối, vừa cảm thấy chút gì thâm trầm, vừa thích thú vì kiến trúc ấn tượng của thế giới. Bản ONA 2013 bám sát manga và cố gắng tái hiện phong cách này, nhưng mức độ tương phản đã bị giảm bớt. Bản 2017 bên phải thì thoát ly khỏi kỹ thuật của manga, và vẽ nên tâm trạng nhân vật bằng màu hoàng hôn của nền trời, chứ không phải các đường kẻ.

Đây là điểm linh hoạt mà mình muốn nói tới. Thay vì bắt chước và trở thành một tác phẩm kém hơn, thì series 2017 biết đi theo hướng độc lập với nguyên tác để tìm kiếm vẻ đẹp riêng. Anime 2017 chấp nhận hy sinh phong cách tương phản mảng đen-trắng của manga, để đổi lại bằng hiệu ứng màu sắc và ánh sáng, thậm chí còn có những mái tóc tinh thể màu mè ăn đứt nhiều anime truyền thống.

Cái ONA 2013 có rất nhiều cảnh để đối chiếu và tìm điểm khác nhau. Như ở cảnh này của manga:

hnk v1 - protect

Thành ra 2 phiên bản:

Một lần nữa ONA 2013 bám sát manga trong việc thể hiện màu tối nặng nề, còn series 2017 nương theo sức mạnh của CGI để làm bật độ lỏng và bóng của thủy ngân.

Nhìn lại ảnh gốc của manga, khi Cinnabar đỡ tên cho Phos, tấm màn chắn thể hiện rất rõ phong cách họa sĩ Ichikawa Haruko: những nét cong uốn lượn, đến mức cuồn cuộn. Nếu lướt sơ manga ta cũng có thể thấy nét vẽ nhìn chung vô cùng uyển chuyển, thanh nhã, đôi khi lỏng lẻo. Cảnh khó nhằn này ắt hẳn khiến các fan ái ngại không biết lên anime sẽ ra sao. Kết quả: ONA 2013 cố trung thành với bản gốc thì kém ấn tượng, còn series 2017 làm khác đi thì lại thanh thoát đến ngỡ ngàng.

Nghi ngờ khác: thế thì biểu cảm trên gương mặt, CGI có làm mềm mại được không? Mình nghĩ bản 2017 vẫn đạt chất lượng:

Nhân vật đủ biểu cảm. Hoặc nếu chỗ nào hóc búa quá, các họa sĩ cũng có đỡ đần cho CGI bằng cách lén vẽ 2D các biểu cảm khuôn mặt, như hai tấm ở hàng dưới. Các ví dụ đã kể ra cho thấy đội ngũ chuyển thể ở studio Orange rất khéo léo tăng ưu điểm bên cạnh che lấp khuyết điểm khi xử lý CGI.

Thật ra mình nghĩ nhu cầu biểu cảm gương mặt của Houseki no Kuni không cao bằng mấy tác phẩm khác. Dù gì nhân vật cũng là đá cả, thô thô một chút chẳng chết ai. Có khi lại càng hợp.

Ví dụ tấm này ở manga:

hnk 49 - cropped

Đặt trong bối cảnh cụ thể, tổ hợp chỉ hai khung hình này thôi đủ khiến mình phải rơm rớm nước mắt. Mà nó thậm chí chẳng có nét mặt gì đặc biệt. Anime CGI sẽ dựng lại dễ ợt.

Hãy nhìn thêm chút vào khung bên trái. Ở đây họa sĩ tiếp tục chia từng mảng màu đen-xám cho mái tóc nhân vật. Mảng màu đen bên trên nương theo đường viền khuôn mặt của nhân vật, mảng màu đen bên dưới của mái tóc thì góp phần tạo thành một đường cong bán nguyệt vô hình đi qua cổ, cằm, chóp mũi và dừng lại ở đuôi tóc bên phải. Như vậy, hình ảnh trong khung bên trái vừa uốn cong uyển chuyển, cân xứng, vừa nặng tâm trạng, mà không sa đà vào chi tiết.

Rồi vì lấy trúng tấm này làm ví dụ, nên mình bắt đầu phấn khích và muốn khen manga. Để đấy mình khen.

Có hai anime gần đây khiến mình đặc biệt xúc động là Koe no Katachi và Made in Abyss. Ở hai tác phẩm này đều có cách xây dựng tình huống để đẩy mạch cảm xúc cực tốt, nhưng một điểm chung là cả hai đều dẫn dắt khán giả hãy khóc theo những nhân vật trên phim. Người xem đang cố kìm cảm xúc, thì các nhân vật òa khóc, tác động mạnh đến ta, và vì đồng cảm, ta rơi nước mắt theo họ.

Houseki no Kuni đi theo hướng ngược lại. Khi cảm xúc của độc giả đã dồn ứ tận cổ, manga không chừa cơ hội để những cảm xúc ấy được thoát ra ngoài. Trừ một số trường hợp đặc biệt thì các đá của truyện không có nước mắt. Đá quý có thể cúi đầu, nhắm mắt, quay mặt, nhưng bấy nhiêu là không đủ giải phóng cảm xúc bằng như khóc lóc. Nên Houseki no Kuni có nỗi buồn rất dai dẳng, ứ đọng, nhiều khi thật sự cào xé. Mà nhân vật vẫn cứ nuốt cay đắng vào trong. Gần như đến phần nửa cuối là mình vừa đọc vừa rưng rưng chực chờ muốn khóc (mà chưa). Nó làm tim mình tan nát cho đến chương cuối cùng. Một manga đáng ghét.

2. Kết cấu và nhịp điệu

Ở phần trên mình đã bàn về mảng và nét của manga Houseki no Kuni. Tuy có nói rằng anime biết cách bù đắp cho phong cách manga, nhưng mình vẫn nghĩ việc mất đi những mảng đen đặc của manga là một tổn thất rất lớn. Màu đen áp đảo của HnK so với các manga khác là yếu tố giúp duy trì bầu không khí bí hiểm của tác phẩm. Về điểm này mình quả thật thiên vị manga hơn.

Nên để chuyển qua chủ đề của phần 2, chúng ta có thể bắt đầu bằng hình ảnh mình tâm đắc ở bản anime chuyển thể: lũ người mặt trăng/nguyệt nhân.

hnk v1 - moon peoplehnk 01 - moon people

Nếu có điều gì CGI làm được xuất sắc thì đó là thể hiện sự ma quái của đội quân này. Hình vẽ bằng máy không chỉ thuận tiện khi nhân bản mấy tên lính, mà cái mình thích nhất là chuyển động dập dềnh như con sóng. Trong manga cũng như trong anime, khoảnh khắc đội quân này xuất hiện là cả một sự choáng ngợp vì những điều ngoài sức tưởng tượng. Kẻ thù vừa có hình dạng con người uốn éo, nhưng lại vừa máy móc vô hồn như tượng đá. Trận đánh vừa có cờ xướng, nhạc điệu, vừa diễn ra câm lặng không một lời giao tiếp. Đứng chính giữa là một nguyệt nhân to cao vĩ đại, tựa bức tượng Bồ Tát để kính phục, nhưng kỳ thực lại là kẻ thù đáng kinh khiếp. Đội quân này không giống những con quái vật cuồng loạn, mà chúng khuấy động cảm xúc rờn rợn như của thể loại… phim ma. Vừa thân quen, vừa xa lạ, vừa mang nỗi sợ tâm linh mà người ta không tài nào nắm bắt.

CGI thường bị khán giả phê bình là thiếu tự nhiên, thì hóa ra lại phù hợp để diễn tả cảm giác này. Các nguyệt nhân chuyển động có chậm rãi, mềm dẻo, mà cũng có cứng nhắc, vô cảm xúc. Thêm cả đám mây khiến cho đội quân cứ nhịp nhàng lên xuống, như một kiểu chân rết ngọ nguậy, mà mình tin rằng CGI giúp cho việc quản lý chuyển động quy mô lớn này thuận lợi hơn. Đặc điểm “giống nhau như đúc” của các nguyệt nhân cũng rất đáng chú ý vì nó tạo cho khung hình các đường nét lặp đi lặp lại, thành ra cân bằng, đối xứng, khi mà mỗi cá thể được xem như một kiểu hoa văn cấu thành tổng thể.

hnk v3 - balance

Rất thường xuyên ta sẽ bắt gặp tính đối xứng trong manga HnK. Có thể đây chỉ là một phong cách điệu nghệ của tác giả, nhưng kết cấu cũng là một điểm đáng quan tâm khi bàn về các tinh thể và đá quý.

Phần giải thích sau lấy từ trên mạng: “cấu trúc tinh thể là cấu trúc có tính tuần hoàn, gọi là cấu trúc trật tự kéo dài”. Nên sau khi đã bàn về mảng, nét, sự tương phản, mình muốn giới thiệu thêm các từ khóa như “tuần hoàn”, “trật tự” khi ta thưởng thức các trang truyện của manga. Một nguyệt nhân là kết quả của những nét cong mềm mại, nhưng một binh đoàn nguyệt nhân sẽ tạo thành một dạng “tinh thể” đối xứng, trật tự, đẹp mắt theo cách khác.

Manga chỉ vẽ bằng những đường nét giản dị, nhưng chúng lặp lại đủ nhiều để gây ấn tượng cho độc giả. Ngoài binh đoàn nguyệt nhân, cấu trúc “lặp lại” này bộc lộ nhiều nhất trong khuôn viên đại bản doanh của các đá, với hàng dãy cột miên man thẳng tắp (mà anime dễ dàng tái dựng).

Thật ra anime ít có những cảnh “đối xứng” nổi bật cho bằng manga, đấy là điểm thiệt thòi. Nhưng một điểm khác bù đắp lại: việc dựng cảnh vật bằng 3D cho phép góc quay thoải mái di chuyển dọc theo cấu trúc cột đá “tuần hoàn” của khu căn cứ. Ta không chỉ nhìn thấy từ bên ngoài, mà còn len lỏi vào được bên trong và nhìn thấy sự biến đổi của hàng cột tương ứng với góc máy. Khán giả anime vẫn trải nghiệm được “cảm giác tinh thể”, đối xứng, chỉ là không giống với cách của manga.

Tính “lặp lại” còn là nền tảng làm nên một ưu điểm nữa của manga: nhịp truyện. Tính “lặp lại” không chỉ gói gọn ở riêng từng khung hình, mà xét trên quy mô lớn hơn, ta còn tìm thấy có chút gì lặp lại trong cách kể, giữa những khung truyện liền kề.

Như tổ hợp khung sau (từng làm mình suýt khóc):

hnk m forgive

Hai khung gần như tương tự, chỉ khác chỗ là khung dưới có thêm lời thoại và nhân vật nhắm mắt lại. Đây là sự thay đổi hành động rất ít, nhưng tác giả cố tình diễn thành 2 khung để ta có thời gian nán lại với nhân vật và thấm nỗi luyến tiếc đang ngập ngụa trong đầu họ. Nếu ở phần 1 mình đã nhắc đến sự tối giản về hình ảnh, thì hãy xem đây như một kỹ thuật tối giản về nhịp điệu. Từ khung trên xuống khung dưới chỉ có chút thay đổi nhỏ về mặt hành động, nhưng biểu đạt được khoảnh khắc trọng đại khi nhân vật đi từ giằng xé nội tâm cho đến việc chấp nhận nỗi đau và thốt lên lời xin tha lỗi. Khung dưới hiệu quả, cũng nhờ có khung trên đã làm tăng sức nặng cho cảm xúc.

Mình từng thấy mấy manga khác có cách dẫn nhịp bằng phép lặp hình kiểu này, nên đây không phải kỹ thuật của riêng Houseki no Kuni. Mặt khác, điểm này vẫn đáng nhắc, vì kỹ thuật này được áp dụng rất nhiều lần. Khi có sự lặp lại của một kỹ thuật nào đó, nó sẽ chi phối cảm giác chung của tác phẩm. Chính sự nấn ná, ở lại với một khung cảnh lâu hơn khiến cho manga HnK ngấm đầy tâm trạng. Cảm xúc ứ đọng dai dẳng hơn khi độc giả chỉ có thể nhấm nháp những chi tiết rất ít (do tối giản), rất đậm (do tương phản) và rất ám ảnh (do nhịp điệu lặp lại).

Nên manga mới có trang truyện đặc trưng thế này:

hnk - metamorphose

Hy vọng hình ảnh trên có thể tự nói lên nhiều điều mà không cần mình phân tích nữa. (Mà thiệt ra thì mình bị câm nín không biết phải dùng từ gì diễn tả được cảm giác trong đầu, nên chỉ khoe hình ra thôi.) Đây cũng là một ví dụ về tính “bất khả chuyển thể” của bản manga. Bản anime có thể diễn đạt cùng ý tưởng, nhưng nó buộc phải dùng hình thức khác thay thế. Cũng như ở manga, mình cảm thấy rất khó phát biểu ý kiến về hiệu quả của cảnh tương ứng trong anime, nên sẽ nói sang mấy thứ khác dễ dễ hơn.

Có một điều anime cải thiện cho manga rất nhiều, đó là tính rành mạch và gây cấn của các trận đánh. Một số cảnh chiến đấu trong manga đáng gọi là tối nghĩa, khó theo dõi tình hình. Cảnh chiến đấu trong anime không chỉ rõ ràng hơn, mà còn là một điểm mạnh hẳn hoi. Âm nhạc kịch tính là một nỗi, anime còn biết sử dụng máy quay rất năng động, bám sát theo những cú phóng, cú trượt, cú lộn nhào của nhân vật. Ngay cả cảm xúc cũng thể hiện bằng tốc độ máy quay, chẳng hạn trong tập 3, anime sáng tác riêng cảnh chạy ngoạn mục của Diamond trong đêm tối. Cảm giác tự tin, “hữu dụng” của Dia thể hiện hoàn toàn qua những bước chạy vùn vụt, lả lướt băng rừng, nhảy vút lên không trung, làm cho khán giả cũng thấy rộn ràng.

Mô hình 3D cho phép việc di chuyển góc máy mượt mà hơn, mà có vẻ các nhà làm phim cũng tận dụng thế mạnh này để dùng máy quay mô tả cảm xúc.

Như một cảnh khá bình thường này ở manga:

hnk v1 - phos

Thì ở anime lại được nhấn nhá hơn (thậm chí nhạc nền cũng khá hoành tráng, đoạn này lẽ ra nên minh họa bằng clip):

hnk camera

Bối cảnh ở đây là khi một đội quân mặt trăng đã bị tiêu diệt, Phos tạm an toàn, nhưng đã không thể cứu Cinnabar bị rơi xuống biển. Đấy là lúc Phos phải đối mặt với sự vô dụng và yếu ớt của bản thân, cánh tay độ cứng 3.5 không đủ để giữ lấy người bạn đã bảo vệ mình. Manga vẫn có lối dịch chuyển chậm rãi từ khung trên xuống khung dưới, góc độ không thay đổi, như thể có một chiếc máy chụp hình được đặt cố định rồi chụp lại cùng cảnh vật ở những thời điểm khác nhau. Nền của khung dưới có sắc xám đậm hơn, thể hiện tâm trạng nặng nề hơn.

So với nhịp điệu máy-chụp-hình của manga, cảnh này ở anime có cảm giác máy quay rõ rệt: một “cú dolly” bắt đầu từ trước ngực Phos, đặt nhân vật ở trung tâm, rồi dần dần máy dịch chuyển ra xa thu nhỏ Phos, lấy góc nửa mặt, đẩy nhân vật sang nửa bên phải khung hình. Nói cách khác, ta bắt đầu từ phần ngực nhiễm độc thủy ngân của Phos, rồi từ từ hé lộ đến ánh mắt đờ đẫn cúi gằm – đi từ hoàn cảnh bên ngoài, đến cảm xúc bên trong. Sự dịch chuyển diễn ra chậm rãi trong 5-6 giây, chính là kỹ thuật của anime để gặm nhấm cảm xúc, tương ứng với lối “chụp hình” của manga đã kể trên.

(Ghi chú: Ánh mắt chứa đựng tâm trạng & cảm xúc, có vẻ ánh mắt nên được tiết lộ sau cùng.)

Mình nhận ra mình thích manga và anime ở những điểm rất khác nhau. Mình có thể thích những mảng đen trắng của manga, rồi cũng mê tít những mái đầu lấp lánh của anime. Manga có nhiều tiết tấu trầm, tĩnh lặng, rờn rợn, thì anime có những cú máy động, khi thì nghẹt thở, khi thì từ tốn. Manga có cấu trúc đăng đối, tuần hoàn cực kỳ táo bạo, thì anime khai thác góc quay mượt mà quanh các vật thể 3D. Mình vẫn đắm đuối tính nghệ thuật của manga, nhưng cũng sẵn sàng đón nhận anime và những tiềm năng chờ được khai thác trong các tập phim sắp tới. Là một fan cuồng, mình gợi ý mọi người nên đọc cả manga lẫn xem anime.

Việc chuyển thể giống như ráp một hình thức mới cho một nguyên tác. Hình thức anime thay đổi mạnh bạo so với manga thì nội dung tác phẩm có ảnh hưởng gì không? Mình nghĩ là có, có thể là ở bầu không khí, tâm tình nhân vật, hay cách nhìn thế giới,… khó nói chỗ nào, nhưng chắc có.

Dù vậy Houseki no Kuni cũng là một câu chuyện về những sự chắp nối và thay đổi. Là một câu chuyện sẵn sàng thay đổi rất nhiều về hình thức, nhưng có một cốt lõi đủ mạnh để vẫn xứng đáng tên gọi Houseki no Kuni. Vì để tránh nguy cơ tiết lộ tình tiết truyện, mình chỉ muốn nói là sự thay đổi của anime có những bổ sung cũng như những mất mát, nhưng nó vẫn hòa hợp được tinh thần của bản gốc, từ đó mà trở thành một tác phẩm độc lập, và đáng được ta yêu quý trong hình thức mới mẻ ấy. (Nói chung mình hy vọng có nhiều người ủng hộ anime hơn, và hiểu về mức độ tuyệt trần của manga hơn.)

Cảm ơn các bạn đã lắng nghe tâm tình dài dòng của một người hâm mộ.

Advertisements
6 Comments
  1. Violet permalink

    tuyệt quá đi mất! gần như tìm được một người có chung cảm xúc, suy nghĩ với mình sung sướng vô cùng, thực sự trong manga khiến người đọc nhìn vào lâu hơn, nán lại và nghĩ về khoảnh khắc đó, nét vẽ cùng biểu cảm nhận vật thật sự khắc họa lại cho người đọc những thăng trầm, cảm xúc bị dồn nén mà họ phải chịu mỗi ần chiến đấu, nhìn người ở bên mà biến mất, nhất là Phos, cho dù về sau, Phos mang 1 dáng vẻ mới với sức mạnh như cậu từng ao ước, nhưng cũng vì vậy mà sự hồn nhiênbên trong con người luôn vui vẻ đùa nghịch của Phos cũng không còn nữa, nhiều lúc xem mà cứ rơi nước mắt, nhìn họ bị nguyệt nhân bắn, cứ vỡ ra mà còn nghĩ về người còn lại, nhìn họ vì không cứu được đồng đội mà dằn vặt, hay nhiều lúc phải tự cố gắng rèn luyện, giấu nhẹm những tâm tư khi ở bên người bạn đồng hành, cảm xúc cứ như vỡ òa vậy… cảm ơn chủ nhà nhiều nhé, iluvyou <3

    • Cám ơn bạn, lần nào thấy được fan của Houseki là mình cũng mừng ghê gớm <3

      Cái manga như một thế giới có thể lôi cuốn mình trên rất nhiều phương diện, vừa hài hước, bí hiểm, vừa suy tư, giàu cảm xúc. Nỗi đau vì trưởng thành, mất mát và dằn vặt của Phos cũng tác động mạnh đến mình, nên thật an ủi mỗi lần thấy có fan bày tỏ cảm xúc về bộ này. Giống như có người khổ chung với mình vậy :))

  2. Thật tuyệt =))
    Mình đã phải nín nhịn rất lâu khi ko tìm thấy người để tâm sự =)))
    Ban đầu mình đã vô tình bỏ qua Houseki nhưng khi nhìn lại mình phát hiện ra nó cũng ko hẳn là sự vô tình. Mình nhìn thấy Houseki rất sớm khi mà chỉ mới có 5 chương đầu mà thôi, và lúc đó bìa chỉ là hình một cánh đồng vàng ươm cùng với các bảo thạch đang chạy nhảy, mình đã nhìn vào đó rất lâu và… nhanh chóng lướt đi. Lúc này đây khi đã theo dõi quãng đường của Phos mình mới nhận ra, ko phải mình ko thích Houseki mà là mình sợ hãi nó.
    Cánh đồng vàng ươm, với những nét vẽ chồng lên nhau, đổ rạp… sắc vàng khiến mình bị giật mình, nó quá chói lòa cũng mang theo chút cản giác rờn rợn. Những bảo thạch chạy trên cánh đồng vàng ấy mang sắc thái rất kỳ lạ, bộ đồ đen như đồng phục làm mình nhớ đến đồ đưa tang, những ngương mặt mơ hồ, mình hoàn toàn ko thể khẳng định các bảo thạch đang vui hay buồn. Tất cả khiến mình sinh ra cảm giác muốn chạy trốn, và trực giác của mình cũng luôn reo lên là ko nên… nhưng mình vẫn nhảy vào hố, thật là một mối tình ngang trái nhỉ =)))
    Mình muốn nói nhiều lắm mà dài quá nên lười =)))

    • Mình tìm đến manga Houseki sau tập 1 anime, rồi cứ đọc liền mạch đến hết, giờ chẳng nhớ nổi cảm giác hồi đầu thế nào. Nhưng rất vui khi biết ấn tượng của bạn về bộ truyện. Nghĩ lại thì mình cũng thấy hình thức của manga Houseki có thể tác động vào trực giác độc giả, tạo thành cảm giác rờn rợn, âm u, làm nền cho câu chuyện lẽ ra rất vui, nhưng kỳ thực rất đáng sợ. Trực giác của mình có lẽ cũng đánh hơi được cái gì đó không ổn đằng sau bộ đồng phục sexy của các bảo thạch, nhưng mãi về sau mới được xác nhận rằng thì ra đấy là đồ tang. Kiểu như, ngoài những phần ý thức được, tác phẩm còn có những mạch ngầm không ngừng tác động đến tiềm thức của người đọc, thành ra ly kỳ, huyền bí khó cưỡng :))

      Mình vẫn còn rất nhiều điều muốn bàn về Houseki no Kuni; hiện tại thì không tiện viết ra, nhưng nếu bạn có thể quay lại sau vài tháng thì chắc sẽ có bài :D

      • Ôi, lâu rồi mình ko onl WP nhưng được bạn rep như thế thì quả thật rất vui.
        Cũng đến chương 64 rồi nhỉ, một quãng đường thật dài… Dài dằng dặc luôn nhỉ.
        Phos có lẽ sẽ mất đi tất cả ha, vì mọi người mà hi sinh, đáng không nhỉ????
        Tin tưởng và rồi bị ngờ vực, mình ko ghét ai trong đó vì họ chỉ đang đi theo con đường của riêng mình… Nhưng đáng buồn nó lại đối lập nhau… Đáng cười ha…
        Nguyệt nhân… Bảo thạch và Phos… Càng xem mình lại càng có cảm giác mệt mỏi, đau khổ, thay cho Phos. Lạ thật.

Trackbacks & Pingbacks

  1. 22.12.2017 – Wen

Comment gì đi bạn, mình sẽ lắng nghe :D

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: