Skip to content

[Dịch] The Book of Awesome 46-50 – Neil Pasricha

14.12.2013

Bản dịch: NHỮNG TRANG ĐỜI QUÁ ĐÃ

– Tác giả: Neil Pasricha –

– Người dịch: sangeld –

***

(46)

Xơi khoai vụn ở đáy bọc

………………………………………………………………………………………

 Này, ăn uống trong xe cũng khó lắm.

Len lỏi khối kim loại kềnh càng xuyên qua xa lộ, quẹo đường phụ, rồi chạy vào những bãi đỗ xe song song chẳng phải dễ dàng gì. Và biết điều gì còn tệ hơn nữa không? Chính là có một bọc nóng xốp thức ăn phục vụ người đi xe đang tỏa khói ngay ghế đầu, đấy đấy.

Vâng, cưỡng lại cám dỗ rất khó khăn. Y vậy, việc mở gói một bánh burger luộm thuộm tràn mù tạc cạnh bên tay lái xem ra chẳng ích lợi cho ai. Do đó chỉ có một lựa chọn cho ta thỏa mãn mong muốn vừa ăn vừa sống.

Chính xác: Xọc tay vào bọc giấy nhăn nheo, luồn giữa những gói tương cà lạnh lẽo, hàng nùi khăn ăn và những bánh burger gói trong giấy sáp cho tới khi ta tìm ra kho báu khoai chiên ở đáy bọc. Y như đãi cát tìm vàng, và đối với nhiều hội cái này còn được gọi là Say Sưa Trước Bữa Trưa.

Ngoài ra, ta chớ quên chiêu Hậu Vận Động Kinh Điển. Vâng, khoai tây chiên lại làm ngôi sao, nhưng lần này chúng là kẻ nối gót ẻo lả và mằn mặn sau những ngụm cola giản dị. Đúng, chúng ta đều biết ta phải kết thúc bằng một đòn đẫm hương vị, và những thanh khoai thưởng sẽ làm tròn được nhiệm vụ.

Thế nên hãy xọc tay sâu vào và rút ra những miếng xinh xinh món ăn

QUÁ ĐÃ!

***

(47)

Cảm giác cát lạo xạo dưới chân mình

………………………………………………………………………………………

 Hãy giải phóng bàn chân.

Khi đã đá văng đôi giày chật chội, ngột ngạt, lột ra đôi vớ đẫm mồ hôi, và bắt đầu đi dọc bãi biển trên đôi chân trần, cảm giác sẽ đã đời ra sao?

Ôi trời, cứ như hàng triệu phân tử Hạt Đất đang xoa bóp chân ta cùng lúc. Nó đem lại cảm giác cát bám vào nhồn nhột. Đó là hàng đụn những khối bé xíu ôm ghì và vỗ về lòng bàn chân nứt nẻ, mỏi mệt của ta.

Rồi vâng, dĩ nhiên, cát len vào móng và phủ lấy mặt dưới chân ta như bơ quết trên bánh nướng. Nhưng cũng chẳng hề chi, bởi cảm giác cát lạo xạo dưới chân mình khi ta đi dọc bãi biển quả được chứng thực là

QUÁ ĐÃ!

***

 (48)

Cào hết lớp xơ vải khỏi lưới lọc bông vải tắc nghẽn

………………………………………………………………………………………

 Luôn có một cảm giác rất lành mạnh khi ta dùng ngón tay cào bệt vải xù li ti màu đỏ pha lẫn xám sậm khỏi lưới lọc, cuộn nó thành viên tròn, rồi quăng vào thùng rác. Đúng vậy, sau khi đã tống khứ lớp xơ âm ấm, lông lá đó, cả ta và cái máy sấy giờ có thể hít thở lại như thường.

QUÁ ĐÃ!

***

 (49)

Cái vẫy tay cảm-ơn khi ta nhường cho ai đó chạy lên trước mình

………………………………………………………………………………………

 Du ngoạn mà mở nhạc ầm ĩ và để chuông điện thoại réo inh ỏi, nhiều lúc ta cảm thấy khó lòng giao tiếp với những tài xế khác đang chạy cùng đường. Khi tốc độ tăng cao và thời gian trôi lả lướt, ta đành nương nhờ những cử chỉ im lặng để thể hiện điều muốn nói.

Đây, chúng ta đều biết khi ta nhường đường cho xe ai, thì việc họ Vẫy Tay Cảm-Ơn là cử chỉ hay tuyệt. Đó là một cách đền đáp trên xa lộ bởi ta sẽ dừng chân tại đích đến thời gian cách một xe sau, nếu ta nhường ai chạy trước. Nhưng mọi chuyện không chỉ có vậy.

Vâng, quy ước vẫy-tay-lịch-sự có lẽ cũng khởi đầu cùng với cái Vẫy Tay Cảm-Ơn những khi chạy qua nhau, nhưng phép màu còn lan rộng thế này:

  1. Vẫy Tay Đèn Đỏ Khi Quẹo Xe. Ta dừng lại vì đèn đỏ, còn người tài xế phía đằng trước ép xe vào tâm đường một chút để ta có thể quẹo phải nhanh hơn. Khi ta tiến xe lên và chuẩn bị hành động, cũng là lúc cần cảm ơn người đặc biệt đó vì đã tiết kiệm giúp hai mươi giây di chuyển cho ta.
  2. Vẫy Tay Trước. Như khi tôi cảm ơn bạn vì mũi xe Honda Civic của tôi đang chĩa vào làn xe kẹt cứng của bạn, tôi biết bạn thấy tôi nên hãy chừa cho tôi vào với. Vâng, bạn có thể tránh nhìn tôi trực diện, nhưng tôi quyết tâm Vẫy Tay Trước với bạn để bồi đắp chút thiện cảm đó mà.
  3. Vẫy Tay Tạ-Lỗi. Đừng nhầm lẫn: dù có vẻ tương tự với cái vẫy tay cảm-ơn, thì vẫy tay tạ-lỗi thông thường đi kèm với vẻ mặt nhăn nhó thay vì cái nhướn mày.  Lần sau nếu lỡ lấn đường một chiếc ô tô chở thanh thiếu niên và làm xe người ta bẻ ngoặt khỏi xa lộ, chạy lên hàng mương ven đường, thì nhớ phải vẫy tay tạ-lỗi chân thành đấy nhé.
  4. Vẫy Tay Đi-Trước-Đi. Ta lượn tới ngã tư cùng lúc với một chiếc xe khác và ta quyết định để họ quẹo trước. Có thể đó là một bà cụ hiền từ chỉ ngó được một chút phía trước tay lái hoặc có thể ta chỉ muốn tránh Tai Nạn Xe Hơi Chậm Nhất Thế Giới. Dù sao chăng nữa, ta đã giơ lên cho họ cái Vẫy Tay Đi-Trước-Đi với lòng bàn tay rộng mở, y như kiểu các quý cô chương trình Hãy Chọn Giá Đúng mở tấm màn che bộ máy giặt sấy mới toanh.

Cử chỉ vẫy-tay-lịch-sự hợp lí giúp cho việc giao tiếp hai chiều sống động trên đường và ngăn ngừa hỗn loạn ngự trị những làn xe. Cho nên mỗi khi ta tỏ ra hào phóng, hãy canh xem có cái vẫy tay nào, và mỗi khi ai đó giúp đỡ ta, hãy nhớ mỉm cười và vẫy tay chào lại.

QUÁ ĐÃ!

***

 (50)

Khi ta thực sự mệt lử và sắp sửa thiếp ngủ thì có người đắp tấm chăn lên cho

………………………………………………………………………………………

 Này, bạn biết còn gì hay ho hơn là đánh một giấc trên ghế trường kỉ không? Vâng, tôi kể cho nghe: chính là cảm giác ta có được ngay trước khi thiếp ngủ trên ghế.

Đúng vậy, đó là khi ta bước vào Thế Giới Tiền Chiêm Bao hoan hỉ, nửa tỉnh nửa mê, mọi suy nghĩ bồng bềnh phóng to thu nhỏ trong đầu, còn cơ bắp thì nghỉ ngơi và thư giãn. Ánh mặt trời rọi ấm áp trên gương mặt, âm thanh rađiô ở phía xa phai dần thành tiếng xì xào êm dịu, còn ta biết… ta biết chứ… rằng ta sắp sửa chìm vào giấc ngủ.

Cảm giác thật tuyệt vời.

Chỉ có hai điều khả dĩ quấy nhiễu ta khi ta ngụ ở Thế Giới Tiền Chiêm Bao này:

  1. Cảm thấy buồn đi vệ sinh. Xin lỗi, nhưng trừ phi thật sự tin tưởng rằng bàng quan cứ phồng lên mà không vỡ ra, thì ta có lẽ phải thức dậy vì nó. Chẳng ai làm sao mà giúp ta đi vệ sinh khi ta đang nằm dài trên ghế, trừ phi họ rất rất rất yêu thương ta.
  2. Cảm thấy lạnh. Ta gặp phải chút run rẩy vì nằm trên ghế trường kỉ. Ta biết chăn nệm đang ở tuốt trong giường,  và ta có thể ngồi dậy để đi lấy, nhưng ta quả tình chẳng muốn di chuyển, vì như thế là phải rời xa Thế Giới Tiền Chiêm Bao hoan hỉ. Đó lại là thế giới quá đáng yêu. Thế giới này làm sao dễ dàng dứt bỏ. Cũng vì vậy, tuyệt vời biết bao những khi ai đó nhận ra tình trạng tiến thoái lưỡng nan của ta và lẳng lặng rút một tấm chăn trong tủ, phủ lên cái thân lim dim của ta. Nếu họ thật sự tốt, họ sẽ còn đắp chăn phía trên ta, để chăn giang rộng và nhẹ nhàng hạ cánh lên mình ta. Khi điều đó xảy ra, ngay lập tức ta cảm nhận được hơi ấm lan toản khắp người, một nụ cười nho nhỏ hé trên khóe môi, ta chìm sâu hơn và sâu hơn vào một giấc chiêm bao dịu dàng, thư thái.

QUÁ ĐÃ!

Advertisements
Leave a Comment

Comment gì đi bạn, mình sẽ lắng nghe :D

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: