Skip to content

[Dịch] The Book of Awesome 41-45 – Neil Pasricha

06.12.2013

Bản dịch: NHỮNG TRANG ĐỜI QUÁ ĐÃ

– Tác giả: Neil Pasricha –

– Người dịch: sangeld –

***

(41)

Giây cuối cùng trước khi gỡ rối một nút thắt to

………………………………………………………………………………………

 Tôi không thể tự buộc dây giày.

Biết rồi, biết rồi, thật kinh khủng, thật đáng xấu hổ, nhưng tôi thật sự không thể buộc dây giày như cách mọi người vẫn làm. Chỉ là… ngón tay tôi không luồn đúng lối. Mỗi khi tôi thử cách móc-vòng-rồi-kéo-qua, kết quả thành ra một phiên bản sản phẩm lỏng lẻo. Do vậy, tôi kẹt lại cùng Phương Pháp Tai Thỏ, hay còn gọi là Thắt Đôi hoặc Gút Tổ Bố. Vâng, tôi móc một vòng bằng tay phải, một vòng bằng tay trái, sau đó cột chúng lại. Hơi chậm một chút, nhưng không đến nỗi tồi tệ.

Phần tồi tệ đích thực là nó sẽ dẫn đến những gút thắt to tướng và chặt cứng đến Tết cũng gỡ chưa ra. Cơ bản thì tôi phải tránh việc gỡ rối tất cả các đôi giày của mình. Và bù lại, tôi dành một đến hai phút ấn ấn nhét nhét bàn chân vào giày mỗi lần muốn ra khỏi nhà. Mặc dù cách làm này khiến cho phần sau giày bị ép nhàu, tôi vẫn chuộng nó hơn là loay hoay với gút thắt bự bành ki đang chờ đợi ở chiếc giày bên dưới.

Nhưng đôi khi ta không còn lựa chọn khác.

Đấy, đến một lúc nào đó, gút thắt khẳng khiu sẽ nằm ườn trên một bên giày, chằm chằm nhìn tôi với bộ mặt buồn thiu, bụi bặm. Tôi chỉ có thể cười mỏi mệt, lắc đầu, ngồi xuống thềm, và sẵn sàng lao miệt mài vào trận tranh giải hạng nặng giữa Tôi và Gút Thắt.
  Chẳng giấu gì: tôi thường bại trận, đành quyết định quăng đôi giày qua một bên hoặc ngồi nhà gọi pizza. Nhưng cũng có những ngày tôi chiến thắng huy hoàng. Có những ngày tôi bấm móng tay vào càng mạnh càng tốt rồi mở, mở, và mở cho đến khi sợi dây dần dần chịu thua. Lúc đó tôi mới giựt nó hướng này hướng nọ để rồi tôi rốt cuộc cũng thấy được ánh sáng ở phía cuối đường hầm, giây phút thăng hoa, khi giấc mơ biến thành hiện thực.

Những giây cuối cùng trước khi gỡ rối một nút thắt bự sự thường xảy đến mơ hồ như đoạn phim chiếu chậm. Sợi dây xoắn xít được nới lỏng, rồi nới nữa, rồi một khoảnh khắc hoan hỉ diễn ra khi mọi thứ được tháo gỡ.

Đúng vậy, cho dù là dây headphone, dây tay cầm Nintendo, dây cáp điện thoại, hay dây đèn Giáng sinh, tuyệt vời làm sao những giây cuối cùng trước khi gỡ rối một nùi rối rắm đó.

QUÁ ĐÃ!

***

 (42)

Luật Năm Giây

………………………………………………………………………………………

 Luật Năm Giây đơn giản bảo rằng bất kì thức ăn nào rớt xuống sàn đều còn ăn được hết sức ổn miễn là ta kịp nhặt nó lên trong không quá năm giây.

Luật này có nhiều biến thể, chẳng hạn như Luật Ba Giây, Luật Bảy Giây, và cả phiên bản cực kì tiện dụng và đa năng là Luật Số Giây Tôi Cần Để Nhặt Thức Ăn Lên. Nhưng dù ta có sử dụng phiên bản nào, khó lòng chối cãi tại sao luật này thật hay ho:

  1. Khiến ta đỡ đáng khinh bỉ. Vì giờ ta đã ăn trái nho ướt lăn lăn trong góc kế lỗ thông gió, cùng lúc gom vài cọng lông mèo và vào mẩu bánh vụn, ta không còn đáng khinh bỉ. Không, ta chỉ là một công dân tuân thủ luật nhà bếp. Khác biệt lớn đấy.
  2. Tiết kiệm thời gian và tiền của. Khoan, khoan, khoan, đừng lấy thêm mứt và bơ đậu phộng ra để làm lại một chiếc bánh sandwich mới. Đừng, ta chỉ cần phủi phủi mùi sàn khỏi chiếc bánh này, và nếu cần thì xé phần vỏ bánh bị ướt hồi nãy do rơi trúng vũng nước trái cây. Còn tốt chán.
  3. Khoa học đã chứng minh. À, thật ra thì khoa học chứng minh là nếu sàn nhà đầy khuẩn salmonella hoặc E.coli thì thức ăn của ta cũng đầy salmonella hoặc E.coli, cả khi chỉ chạm sàn trong tíc tắc. Tuy nhiên, đây mới là phần hấp dẫn, cùng nghiên cứu đó của Đại học Illinois cho thấy nhìn chung không có dấu hiệu nhiễm độc nào đáng kể trên các sàn nhà thông thường. Cứu một bàn thua trông thấy nhé, Khoa Học.

Thế đấy, tôi xin gửi tặng mọi người một bạn đồng hành và vị cứu tinh trong những thời khắc khó khăn: Luật Năm Giây. Hãy yêu quý nó.

Hãy dựa vào nó.

QUÁ ĐÃ!

***

 (43)

Khi thứ ta định mua đang sẵn giảm giá

………………………………………………………………………………………

Mấy tay quảng cáo nắm tỏng tôi rồi.

Thật tình, mỗi lần rời tiệm tạp hóa tôi đều cảm thấy như mình vừa bị họ thịt sạch. Tôi xin thú nhận tất cả luôn. Tôi đẩy xe tới để mua giấy vệ sinh, rồi đẩy ra một xe hàng mập mạp đầy ứ sốt salsa cỡ siêu lớn, hơn chục bánh sừng trâu và pizza đông lạnh thuộc hai hiệu  mới toanh. Khi ra đến quầy tính tiền, hiện thực giáng lên đầu tôi như búa tạ, nhưng mọi thứ đã quá trễ.

Vâng, tôi miễn cưỡng trả tiền, còn tâm trí thì quay lại cảnh Tôi 15 Phút Trước: một anh chàng khác biệt đến khó tin đang huýt sáo dọc giá hàng, hạnh phúc đón nhận li yogurt mẫu loại nhỏ từ các quý cô ngọt ngào đội lưới tóc, trong khi tay vẩn vơ thảy vào xe đẩy mấy thanh phô mai loại tiết kiệm và vài lát thịt hút chân không.

Ôi, tôi vui mừng cắm chốt giữa hàng rau diếp đọng sương tươi rói và hồ chứa tôm nước sủi tăm, nhưng khi tôi ra đến cửa và bị quầy tiền đập vào mặt, đó lại là một câu chuyện khác.

Nếu đồng ý với tôi, hẳn bạn hiểu tuyệt vời làm sao khi ta vào tiệm, gặp thứ mình định mua đang sẵn giảm giá. Bỗng chốc tình thế đảo ngược, để giờ đây tới lượt ta bắn trả. “Ô, gì đây?” Ta hỏi ngây ngô khi tiến lại tòa tháp trưng bày giấy vệ sinh giảm nửa giá. “Giảm nửa, thật hả? Ôi tuyệt hảo vì dù sao mình cũng tới đây để mua nó. Và biết sao không, có lẽ nên lấy thêm bảy tá nữa trong khi mình còn ở đây.”

(nhướn mày ngó nghiêng xung quanh)

“Vàààààààà chắc vậy là đủ hôm nay rồi.”

Rồi ta làm điệu bộ đánh tick vào danh sách mua tạp hóa, mỉm cười tha thiết trân trọng phút giây. Vâng, giờ đây ví còn dày, nụ cười còn rạng, ta đẩy xe theo lối nhanh thẳng đến Thiên Đường Keo Kẹo Kéo.

QUÁ ĐÃ!

***

 (44)

Bóc lớp bao nhựa mỏng dính khỏi đồ điện tử mới

………………………………………………………………………………………

 Chào mừng gia nhập thế giới, remote ơi. Chúng tớ rất vui khi gặp cậu đấy, màn hình máy tính hỡi.  Cậu tự do rồi này, điện thoại ạ.

QUÁ ĐÃ!

***

 (45)

Phát hiện chìa khóa sau khi tìm cả thế kỉ

………………………………………………………………………………………

 Cơn hoảng loạn chậm rãi trờ đến.

Lúc này còn sáng sớm và ta đang tiến ra ngoài đi làm. Sau khi búng tắt đèn, dậm chân vào giày, ta thờ ơ vỗ túi và phát hiện chúng trống rỗng đến lạ kì.

“Không thành vấn đề,” ta vừa nghĩ vừa nhún vai.

“Chắc là bỏ trên quầy ăn nhà bếp.”

Thế là ta đảo vào bếp để rồi không thấy cái quái gì, trời ạ, không có quái gì hết. Ta kiểm tra quần lần hai, giở ví ra, và dừng lại tíc tắc để nhìn chòng chọc vào đồng hồ lò viba, trong lúc lẩm nhẩm vài phép tính. Nhận ra ta cần đi trong bảy phút nữa để không trễ giờ làm, ta đột ngột vứt áo khoác xuống sàn và diễn Vở Truy Lùng Chìa Khóa kinh điển với ba hồi:

Hồi 1: Khởi Đầu Chầm Chậm. Màn được kéo lên, mở ra cảnh ta rà soát lại quầy bếp, kiểm tra túi quần lần ba, rồi lục lọi phần còn lại của căn nhà trong cơn hoảng hốt tăng dần cường độ. Ta bước đi khắp tấm thảm, trán vã mồ hôi, rồi ta khởi hành kiểm tra nhiều hơn và nhiều hơn những chốn lẩn khuất. Dàn nhạc công violin trên sân khấu tấu khúc mê loạn, còn sấm sét rền vang ngoài cửa sổ, trong khi ta kiểm đến giá đồ phòng tắm, học bàn, và tủ lạnh nhưng đều trở ra trắng tay.

Và mọi thứ chuyển tối đen.

Hồi 2: Thám Tử Điều Tra. Đèn sân khấu bụi bặm rung rung và dừng lại phía trên đầu khi ta đang ngập ngừng trước cửa chính. Ta nhăn nhó ngó trần nhà, hít một hơi sâu, gãi gãi đầu. Tiếng chó sủa yếu ớt từ đằng xa vọng đến, sấm lại nổ đì đoàng khi ta đột nhiên hóa thân thành một viên thám tử, tạm nghỉ để hồi tưởng lại từng bước chân kể từ lần cuối ta nhìn thấy chùm chìa khóa.

“Mình về nhà, mình lên lầu, mình thay quần thun,” ta lẩm nhẩm gợi lại cho đám đông nín lặng nghe. “Mình ăn bánh bắp nhân thịt đông lạnh, mình kiểm tra email, mình ngủ gục trên ghế bành…”

Có một khoảng lặng kéo dài, rất dài.

Và mọi thứ chuyển tối đen.

Hồi 3: Phát Hiện Bất Hủ. Không còn lựa chọn nào, tâm trí ta lóe lên các phát hiện bất hủ của mình, một loạt hình lướt nhanh về những địa điểm ta từng tìm thấy chìa khóa trong quá khứ. Khán giả được chiêu đãi trên màn hình bao nhiêu là cảnh tượng sáng bừng của những ngày xưa hạnh phúc. Chiếu lên đó là một đứa ta thời trung học chưa xói trán, eo phẳng và áo thun khít hơn, vừa vui sướng tìm thấy chìa khóa trong túi quần jeans cạnh buồng máy giặt. Về sau, gần cuối năm tiệc tùng với thằng bạn đại học, ta nhộn nhàng vấp phải hộp pizza rỗng hoặc tay cầm trò chơi điện tử rồi mới tìm thấy chìa khóa nằm kẹt chặt giữa mấy cái đệm ghế trường kỉ.

Nhưng giờ khi tới tới lui lui, ta dần dần và đau đớn nhận ra từng chút từng chút một…

Hôm nay những địa điểm đó đều trống rỗng.

Đèn sân khấu rọi và mờ dần trên khuôn mặt ta u buồn, hốc hác để khán giả chợt hiểu ra đây là một thảm kịch. Màn nặng nề hạ xuống, có tiếng vỗ tay lặng lẽ và kính cẩn từ những người chưa quá sốc đến độ quên bày tỏ lòng cảm kích.

Nhưng gượm đã…

Ánh đèn trong rạp hát vẫn tắt, có vài tiếng thì thầm, một sự chấn động nhẹ rùng lên khắp căn phòng. Vẫn còn lần diễn cộng thêm!

Tấm màn được kéo lên cho cảnh cuối cùng thoáng qua khi ta lê lết khắp nhà cố nghĩ ra một kế hoạch vớ vẩn, nửa vời nào đó. Ta xem xét ý tưởng gọi điện báo bệnh hôm nay, nhờ bạn gái tới nhà để đánh chìa khóa mới từ nàng, hoặc thay toàn bộ ổ khóa…

Ta đi tới đi lui cùng chiếc áo khoác. Giỏ quần áo dơ ngã lăn và đệm ghế trường kỉ rải rác khắp sàn. Nhạc tấu nhanh hơn khi ta tiến gần, gần hơn trạng thái hoàn toàn phát hoảng.

Nước mắt rưng rức và bên bờ rồ dại, mồ hôi nhỏ giọt trên gương mặt, ta bất đồ đẩy mở cánh cửa bằng tất cả sức lực và há hốc khi lập tức phát hiện ra chúng: đang đung đưa trên ổ khóa.

Khán giả đứng bật dậy và vỡ òa, khắp rạp là tiếng hoan hô vang dậy, tiếng huýt sáo và tiếng hú ồn ào từ phía ban công.

Ta cười với họ và nháy mắt, nắm lấy chìa khóa, hôn chúng nó, rồi giơ chúng lên trời. Sau đó ta phóng ào ra đường, nhảy lên xe và chạy mất hút về một chốn xa xôi.

Kèn trumpet vang bùng từ phía dàn nhạc, khán giả tiếp tục đứng tung hô, và những bó hoa hồng tươi thắm được thảy lên sân khấu cùng lúc vở diễn tuyệt diệu kết thúc ấn tượng.

Và dĩ nhiên, khi điều này xảy ra trên thực tế ta cảm thấy thật đần độn, xấu hổ, tội lỗi, nhưng hơn hết là một cảm giác nhẹ gánh ngọt ngào. Cơ bắp được thư giãn, ngực thả lỏng, và một cơn sóng thần cuộn sâu trong lòng, đong đầy cho ta bao niềm vui thích.

Rốt cuộc cũng phát hiện chìa khóa sau khi tìm cả thế kỉ, ta như nghe tiếng khán giả huýt gió reo hò vào giây phút hạ màn của vở diễn ngắn tuyệt vời về đời

QUÁ ĐÃ!

Awesome Finding your keys

Advertisements
Leave a Comment

Comment gì đi bạn, mình sẽ lắng nghe :D

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: